Câu chuyện khởi nguồn

Tâm Đạo Y Quán không bắt đầu từ một kế hoạch kinh doanh. Không bắt đầu từ tham vọng mở phòng khám. Mà bắt đầu từ một câu hỏi rất đời, rất thật:

Vì sao có những người đi chữa bệnh rất lâu, uống rất nhiều thuốc, gặp rất nhiều thầy, mà cơ thể vẫn không thật sự ổn? Không phải vì họ thiếu kiên trì. Không phải vì thuốc không tốt. Mà vì có thể, cơ thể họ chưa từng được nhìn đúng cách.

Tâm Đạo Y Quán ra đời từ mong muốn đi tìm lại cách nhìn đó.

Vì sao là
“Tâm Đạo Y quán”

Giữa thời đại mọi thứ đều được khuyên nên ngắn lại, nhanh hơn, dễ nhớ hơn, tôi từng được hỏi:

“Sao không đặt tên phòng khám là Tâm Y Quán, hay Đạo Y Quán... cho gọn?”

Câu hỏi ấy đầy thiện chí. Nhưng tôi chọn giữ lại bốn chữ:

“TÂM – ĐẠO – Y – QUÁN”

Không phải để khác biệt. Mà vì với tôi, bốn chữ ấy không phải là một cái tên. Mà là một con đường sống.
Một lời tự nhắc nhở mỗi ngày. Một lời thề trong lòng của người làm nghề. Tâm Đạo Y Quán không được đặt tên để “nghe hay”. Mà được đặt tên để sống được với cái tên đó.

TÂM
ĐẠO
Y QUÁN

TÂM

CÁI GỐC CỦA NGƯỜI LÀM Y

Trong bốn chữ ấy, TÂM được đặt lên đầu. Không phải ngẫu nhiên. Làm nghề y mà thiếu tâm,
thì y thuật dù cao đến đâu cũng chỉ là kỹ xảo.

Chữa được phần xác, nhưng không chạm được phần người. Có tâm, thì đôi khi không cần nhiều thuốc. Một ánh mắt lắng nghe. Một câu nói đúng lúc. Một sự hiện diện đủ đầy. Cũng có thể nâng đỡ một sinh mệnh đang mỏi mệt.

Với tôi, TÂM không phải là khái niệm đạo đức treo trên tường. Mà là khả năng cảm được nỗi đau của người bệnh như nỗi đau của chính mình. Từ đó chữa bằng lòng thương, chứ không chỉ bằng toa thuốc.

Tôi học y học cổ truyền không chỉ vì thảo dược, không chỉ vì mạch lý. Mà vì trong đó có một cái Đạo:

  • Đạo sinh
  • Đạo dưỡng
  • Đạo thuận theo tự nhiên

ĐẠO

CON ĐƯỜNG ĐỂ ĐI,
KHÔNG PHẢI ĐÍCH ĐẾN

ĐẠO là con đường. Không phải là mục tiêu.
Không phải là danh xưng.

Làm thầy thuốc, không chỉ học cách chữa bệnh, mà phải học cách sống cho thuận:

  • Thuận Trời
  • Thuận Đất
  • Thuận Thân
  • Thuận Tâm

Có những bệnh không cần thêm thuốc. Chỉ cần người bệnh học lại cách sống cho đúng với Đạo làm người, thì thân thể tự khắc sẽ biết đường hồi phục.

Y

NGHỀ, NHƯNG LÀ NGHIỆP LỚN

Y là nghề. Nhưng không phải là nghề để mưu sinh bằng mọi giá.
Với tôi, Y là nơi để đứng vào, giữ gìn sinh mệnh cho người khác.

Mỗi mạch bắt lên là một sinh linh đang trông cậy. Mỗi bài thuốc là một niềm tin được gửi gắm. Người làm y, dù âm thầm hay rực rỡ, đều đang đứng ở ranh giới rất mong manh giữa sống và mất.
Giữ lại sự sống, không chỉ bằng thuốc, mà bằng đạo đức, sự cẩn trọng và khí chất của chính người thầy thuốc.

QUÁN

MỘT NƠI ĐỂ TRỞ VỀ

QUÁN không chỉ là nơi khám bệnh. Đó là một nơi để người ta được ngồi lại. Được thở chậm hơn. Được nói ra những điều đã giấu trong người rất lâu.

Một căn phòng không cần sang trọng. Nhưng đủ yên. Không ồn ào. Không vội vã. Người đến Tâm Đạo Y Quán không chỉ mong hết bệnh. Mà còn mong được học lại cách sống: nhẹ nhàng hơn, đủ đầy hơn và bền vững hơn.

Bốn chữ, một con
đường sống

TÂM – ĐẠO – Y – QUÁN

Nghe thì dài. Gọi thì lạ. Nhưng nếu sống được với từng chữ trong đó, thì dù có
dài đến mấy, cũng sẽ được ghi nhớ bằng trái tim.

Tôi tin rằng:

Một cái tên không cần ngắn. Không cần "thuận phong thuỷ". Chỉ cần đúng với con đường mình đi.
Đủ chân thành - Đủ sâu sắc. Thì tự khắc, nó sẽ sống lâu trong lòng người.

Quote

Trong Y có ĐẠO.
Trong ĐẠO có TÂM.
Và trong TÂM – là tất cả.

Thân mến và biết ơn,

Signature
Messenger Zalo Gọi ngay